Thứ Sáu, 25 tháng 8, 2017

NGỤY QUYỀN HAY KHÔNG NGỤY QUYỀN

 Trước tiên tôi xin phân tách với quí vị về từ ngữ NGUỴ. Nguỵ không phải là một tên gọi, mà nó là một tính từ biểu đạt tính chất hoặc bản sắc của một nhân vật hay một tổ chức. Chúng ta không nên nhầm lẫn tính từ Nguỵ và danh từ Chính quyền. 

Một chính quyền mà không có bản sắc thì có khác nào vật dụng phế thải bị vất một góc trong nhà kho. Cho nên mỗi khi đề cập hay phê phán một chính quyền đặc biệt nào đó người ta luôn luôn kèm theo một tính từ nói lên bản sắc của nó: chính quyền hợp hiến, hợp pháp...chính quyền bất hợp hiến, bất hợp pháp, chính quyền nô lệ, chính quyền tay sai vv...gom chung lại là chính quyền nguỵ. Nguỵ có nghĩa là giả, không chính danh, không trung thực chứ không phải là không có.
 Nguỵ Quyền hay không Nguỵ Quyền
 1. Quốc gia Việt nam do Pháp dựng lên và đem Bảo Đại đăt lên ngôi Quốc trưởng không ngoài mục đích tái đô hộ Việt nam như trong thời các vua triều Nguyễn. Bản thân của Bảo Đại đã thoái vị và đã trao ấn kiếm cho đại diện của ông Hồ Chí Minh. Như vậy chính quyền của ông Hồ mới là chính danh đại diện cho toàn dân Việt nam, còn Quốc gia Việt nam sau này cũng không chính danh.

2. Thủ tướng Ngô Đình Diệm (26 tháng 10 năm 1955 – 2 tháng 11 năm 1963) là do TT. Truman và hồng y Spell dàn dựng lên  hất chân Bảo Đại và thành lập đệ nhất VNCH. Như vậy VNCH cũng chỉ là sản phẩm của Mỹ và Vatican chứ không phải của nhân dân Việt nam nên đó là chính quyền không chính danh đối với dân tộc ta.
3. Mỹ bật đèn xanh cho tướng lãnh miền Nam sát hại và lật đổ chế độ Ngô Đình Diệm để thành lập Đệ nhị VNCH (1967-75). Chúng ta ai cũng thấy rõ Đệ nhị VNVH tiếp nối bản sắc lệ thuộc Mỹ còn đậm hơn Đệ nhất VNCH. Mọi quyết định của hai chế độ này đều tuỳ thuộc vào Vatican và Mỹ như chính những cấp lãnh đạo miền Nam sau này thú nhận, cũng như tài liệu của Mỹ được bach hoá. Với bản sắc như thế thì ngoài từ "nguỵ" không còn từ nào diễn tả chính xác hơn.

Tôi đồng ý với nhiều anh chị về một tổ chức sở hữu và điều hành chính trị, hành chính, kinh tế, tài chính, quân đội vv....là một thực thể chính trị. Tuy nhiên đã bỏ sót một yếu tố cực kỳ quan trong đó là bản sắc của thực thể chính trị đó như thế nào. Khi bỏ đi bản sắc của một chính quyền thì ai cũng có thể đánh đồng và xem nó tốt ngang hàng với bất kỳ chính quyền nào. 
Trường hợp xem chính quyền nguy miền Nam ngang hàng với chính quyền do bác Hồ lãnh đạo, được Bảo đại nhường ngôi thì quả là phế bỏ đi xương máu của quân dân Mặt trận Giải Phóng miềm nam và công lao vượt Trường sơn bán mạng dưới làn bom dây B52 của biết bao thanh niên Bộ đội Cụ Hồ.

Viết lịch sử là để cho thế hệ mai sau "ôn cố tri tân", phân biệt được cái đúng cái sai hầu tránh vết xe đổ, an tâm xây dựng tương lai đất nước. Mong rằng các nhà viết sử phân biệt đúng sai minh bạch. Không nên bỏ đi "bản sắc" để bị người ta lợi dụng đánh đồng tốt xấu đang xen khiến cho thế hệ mai sau rơi vào đám sương mù không phân biệt được thế nào là yêu nước thương dân thế nào là tay sai phản quốc.

Hồi ức về lễ thoái vị của vua Bảo Đại

66 năm sau kể từ khi đất nước giành độc lập, ông Trần Phùng vẫn nhớ như in buổi chiều 30/8/1945 khi vua Bảo Đại thoái vị, trao ấn kiếm lại cho chính quyền Việt Nam Dân chủ cộng hòa trên cửa Ngọ Môn, thành phố Huế. 

Ngày 23/8/1945, nhân dân Thừa Thiên - Huế khắp nơi vùng dậy lật đổ triều đại nhà Nguyễn. Một tuần sau đó, tại Huế đã diễn ra lễ thoái vị của vua Bảo Đại, đánh dấu sự chấm dứt của triều đại phong kiến cuối cùng trong lịch sử Việt Nam.

Là học sinh tham gia phong trào thanh niên tiền tuyến, ông Phùng (nay 85 tuổi) được phân công bảo vệ cho lễ trao ấn kiếm của vua Bảo Đại. Lúc đó nhà nước mới chưa có quân đội nên trong ngày diễn ra lễ thoái vị, Chính phủ lâm thời cử một đội quân du kích Ba Tơ (Quảng Ngãi) ra Huế cùng với lực lượng thanh niên tiền tuyến đứng gác suốt buổi lễ.
 Ông Phùng bên những bức ảnh về Chủ tịch Hồ Chí Minh. Ảnh: Văn Nguyễn
 
 
Ông Phùng kể, nghe tin vua Bảo Đại làm lễ thoái vị, người dân khắp nơi tập hợp thành từng đoàn đi tước con dấu của lý hương, lý trưởng, hương bộ. Ở quê ông Phùng, xã Phú Mỹ, huyện Phú Vang cách thành phố Huế 7 km, nhân dân đã nhanh chóng tước con dấu và đứng lên làm chủ.

Nghe tin về lễ thoái vị của vua, người dân rất tò mò. “Họ nói với nhau rằng dù sao thì nước phải có vua, chứ lúc đó dân chưa hiểu gì về chế độ dân chủ nên đã tìm cách lại gần cửa Ngọ Môn để xem. Sau này được cán bộ cách mạng tuyên truyền thêm, dân mới hiểu về chế độ dân chủ cộng hòa”, ông Phùng nhớ lại.

Khi đại diện Chính phủ lâm thời tiến vào Hoàng thành để làm lễ, không có bất cứ sự chống đối nào từ phía triều đình nhà Nguyễn, mặc dù lúc đó trong Hoàng thành vẫn còn lính tuần sát (áo đỏ, chuyên canh gác các cửa ra vào thành), lính khố vàng (trực tiếp bảo vệ nhà vua) và đặc biệt là Nhật vẫn còn lực lượng đóng tại các đồn trong nội thành.

Buổi chiều hôm đó trời nắng đẹp. Phái đoàn thay mặt Chính phủ lâm thời gồm các ông Trần Huy Liệu, Trưởng đoàn, Nguyễn Lương Bằng và Cù Huy Cận tiến lên lầu Ngọ Môn Hoàng thành Huế, chính thức ra mắt đồng bào Thừa Thiên - Huế. 16h, buổi lễ trao ấn kiếm diễn ra. Đi cùng vua Bảo Đại lên nơi làm lễ có ông Phạm Khắc Hòe, Đồng lý Văn phòng của nhà vua và Hoàng Tùng Đệ Vịnh Cẩn.

Hôm đó vua Bảo Đại đội khăn vàng, mặc hoàng bào. Buổi lễ diễn ra trang nghiêm và chỉ những người có phận sự mới được tận mắt chứng kiến lễ thoái vị của vua. "Sau một hồi phái đoàn Chính phủ lâm thời làm việc với vua Bảo Đại, tôi thấy lá cờ vàng của triều nhà Nguyễn được hạ xuống, thay vào đó là lá cờ đỏ sao vàng. Mọi người tham dự buổi lễ đồng thanh vỗ tay”, ông Phùng kể.

Do không được tận mắt chứng kiến nên hôm sau ông Phùng đọc báo để tìm hiểu về buổi lễ thoái vị của nhà vua. “Khi đó tôi mới được biết, trong buổi lễ thoái vị, vua Bảo Đại đã trao quốc ấn và thanh kiếm bạc nạm ngọc cho đại diện của chính phủ lâm thời nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa là ông Trần Huy Liệu và nói một câu nổi tiếng: “Thà làm dân một nước độc lập hơn làm vua một nước nô lệ”.

Năm 1948, ông Trần Phùng lên đường nhập ngũ, tham gia chiến đấu tại chiến trường Quân khu 4, và sau này chuyển ra công tác tại Tổng cục hậu cần. 36 năm tham gia cách mạng, kỷ vật của ông Phùng là hơn 20 tấm ảnh về Chủ tịch Hồ Chí Minh qua các thời kỳ mà ông tự tay sưu tầm, được đóng khung treo lên vị trí trang trọng nhất trong nhà.

Ông tâm sự: “Tôi sưu tầm vì lòng mến yêu Bác Hồ. Dù chỉ một lần được gặp Bác nhưng tôi vẫn thấy tự hào và hãnh diện. Nhờ có Bác mà dân tộc Việt Nam giành được độc lập”.

Nguồn: Hoàng Hiền

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Suy ngẫm: MÙI NƯỚC MẮM VÀ LÁ BÙA HỘ MỆNH - nhà báo Bùi Ngọc Hải

Mấy hôm nay, trên mạng internet đề cập nhiều về cách hành xử của đầy tớ nhân nhân, ở nhiều góc độ khác nhau. Bần xin giới thiệu bài viết của nhà báo Bùi Ngọc Hải để độc giả cùng đọc và suy ngẫm:

"Mày biết nó là bảo vệ của tao không?" Tướng Liêm đã nói câu ấy khi chiến sĩ CSGT yêu cầu tài xế xuống xe xuất trình giấy tờ. Thực ra, ai mới có thể bảo vệ ông?
Không biết lái xe có đúng là người bảo vệ của ông không, nhưng chắc chắn nếu tướng Liêm có 1.000 nhân viên như thế thì họ cũng không thể bảo vệ được ông trước thế giới phẳng.
Cả tấm thẻ mà ông đưa ra đe cách chức cả giám đốc CA Cần Thơ, cũng không thể trở thành một tấm bùa hộ mệnh, trước quyền lực tuyệt đối của sự thật trong một thế giới mà mọi hành vi đều có thể được phán xét của cả triệu người.
Cú điện thoại ông gọi cho Đại tá Thành, trưởng CA quận Bình Thủy, cũng không bảo vệ được ông. Đại tá Thành chính thức phủ nhận việc đồng ý cho xe của tướng Liêm đi khi vi phạm chưa được xử lý.
Không thể phủ nhận rằng, nhờ có những đóng góp, cống hiến, mà tướng Liêm đã được nắm giữ những vị trí quan trọng. Nhưng hào quang quá khứ ấy cũng không bảo vệ được một người, nếu người đó hành xử ngược hẳn với đạo đức, hình ảnh mà ở vị trí đó họ buộc phải có hoặc vẫn thường chứng tỏ.
Tôi rất mong đây chỉ là cú "sảy miệng" nhất thời của một cựu ĐBQH, của một người đã từng dạn dày trong môi trường kỷ cương, kỷ luật sắt như quân đội, bởi nếu nó không phải hành vi bột phát, thì chắc chắn có nhiều chuyện phải bàn sâu hơn nữa.
Mùi nước mắm ai đó cố tình đổ lên xe ô tô chở bà phó chủ tịch quận, hẳn nhiên là rất khẳm, trong một chiều hè Hà Nội, vì nó không chỉ bốc mùi vật chất mà còn bốc mùi hành xử không thượng tôn pháp luật.
Nhưng thái độ lạm quyền của quan chức trước những dân thường thấp cổ bé họng thì còn nặng mùi hơn cả nước mắm đổ vấy.
Cú điện thoại, sự hiện diện của hai thuộc cấp và chức tước của vị quan chức ấy cũng không bảo vệ được bà khỏi bàn mổ dư luận.
Ở một môi trường thiếu minh bạch thì quyền lực có thể giấu nhẹm, bảo vệ được nhiều khuất tất, nhưng mạng xã hội thì không chỉ có góc tối, mà còn có nhiều khoảng sáng của sự sòng phẳng.
Ông Nguyễn Sự, khi còn làm bí thư Hội An, từ chối ô tô, chỉ đạp "xe độp" đi làm. Ít khi thấy ông com lê, cà vạt, xách ca táp oai phong lẫm liệt. Một người đến khi về hưu vẫn giống một ông nông dân, ở trong ngôi nhà tồi tàn.
Ấy thế mà với nhân dân, người đàn ông không biết hống hách ấy lại là một nhân vật "quyền lực". Những thứ giản dị, "nghèo khó" ấy đã bảo vệ hữu hiệu nhân cách và hình ảnh của một con người không sợ quyền trên, không sách nhiễu dưới.
Chả thế lực nào có thể "đánh" được ông. Mọi thứ về con người, tài sản của ông đều không ẩn khuất trong bóng tối.
Thời xưa, khi phải thề thốt một điều gì đó về một việc làm nào đó, người ta thường nói: "Trời biết, đất biết, anh biết, tôi biết". Thuở ấy thì trời và đất luôn luôn không nói gì. "Anh biết" nhưng anh ngại tôi, nên cũng không nói. "Tôi biết" nhưng tôi dại gì khai ra.
Thời nay khác xa. Khi "anh biết" và "tôi biết" thì có thể hàng chục triệu người khác cũng sẽ biết.
Vì vậy, tấm bùa hộ mệnh duy nhất có thể bảo vệ được chính chúng ta trước bàn mổ của dư luận và pháp luật, là tinh thần thượng tôn pháp luật và tôn trọng người khác như tôn trọng chính mình.
Thời @, mọi thứ đều "quá nhanh, quá nguy hiểm", đừng nghĩ theo lối cũ: "Kiếm củi 3 năm, thiêu một giờ". Đã có không ít trường hợp "kiếm củi 62 năm, thiêu một giờ", thật tiếc!


 



Thứ Tư, 5 tháng 7, 2017

Thứ Hai, 3 tháng 7, 2017

ĐỀ ĐÂY, CHẲNG THÈM NÓI GÌ - P3

video
Khi chủ chăn dắt các con chiên đàn đúm trong nhà thờ, trước sự chứng kiến của Chúa. Thi thoảng có những tiếng hú rất hoàng dại, nội dung có nhiều cảnh ngáo đá tập thể, các bạn cân nhắc trước khi xem :)

HOA HẬU LƯU THỊ DIỄM HƯƠNG - CON VẸT KHÔNG NÃO (Sân Đình Blog)

Tiêu đề do Blog Sân Đình đặt.
"20 tuổi, sở hữu chiều cao khá khủng 1m71, với số đo 3 vòng chuẩn mực khiến nhiều kẻ sẵn sàng bỏ tiền tỷ để bế lên giường, Lưu Thị Diễm Hương đã đăng quang Hoa hậu Thế giới người Việt vào năm 2010.
 
Không mấy nổi trội, tuy nhiên vào đêm chung kết, khi bắt được câu hỏi về hình ảnh văn miếu Quốc Tử Giám, với sự ma lanh và tư duy của 1 con vẹt, Hương đã thao thao bất tuyệt. 
Câu trả lời sáo rỗng này ngay lập tức được MC Tuấn Anh khen nức nở, và đám đông khán giả đã hào hứng lên đồng tán tưởng. Sự lên đồng này có hiệu ứng lan truyền tức thì, ban giám khảo bỏ kính xuống bàn, lau mồ hôi trán thở phào nhẹ nhõm!
Chỉ sau đó 1 thời gian rất ngắn, sự dối trá đầu tiên được phơi bày: Thật sự Lưu Thị Diễm Hương chỉ học hệ cao đẳng tại trường ĐH Hoa Sen (TPHCM) chứ không phải là sinh viên năm 2 khoa Quản trị Du lịch như cô đã khai nhận. Chưa hết, gắn liền với cô sinh viên chân dài vú nở này là 1 bảng điểm hết sức kỳ dị với 7 môn thi bị điểm 0 và nhiều điểm 3 đen ngòm! Lý giải vì sao học dốt, cô này cho biết vì đường tiêu hoá kém! Đây là lần đầu tiên y học thế giới ghi nhận sự liên quan giữa hậu môn và não trạng!
Cũng chính vì học dốt, nên trong cuộc thi Hoa hậu Trái đất sau đó (được tổ chức ở Nha Trang) Hương đã viết sai danh hiệu của mình. Thay vì viết “Miss Vietnam World” thì cô xếp các từ tiếng Anh theo đúng trật tự tiếng Việt là “Miss World Vietnam”. Sau sự kiện này, danh hiệu "Hoa hậu dốt đặc cán mai" chính thức gắn liền với cô.
Đành rằng học dốt không phải là cái tội, như anh đây ngày xưa cũng nằm trong Top học dốt của bộ giáo dục, thế nhưng đã là hoa hậu thì ít ra cũng nên đạt trung bình khá về cả hạnh kiểm lẫn học lực!
Năm 2012, Diễm Hương tiếp tục tham gia cuộc thi Hoa Hậu Hoàn Vũ. Để được dự thi, Hương đã gian dối tình trạng hôn nhân với ban tổ chức mặc dù trước đó đã kịp sắm cho mình 1 anh chồng giàu có hẳn hoi. Lần này thì dư luận đã lớn tiếng phản đối, đòi tước danh hiệu. Tuy nhiên đơn vị tổ chức cuộc thi Hoa hậu Thế giới người Việt 2010 chỉ đưa ra hình phạt cảnh cáo, không thu hồi vương miện.
Với 1 kẻ như thế, nên anh đã không mấy ngạc nhiên trước cái tút con vẹt này ca ngợi Mẹ Nấm (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh), kẻ đã rất nhiều lần nhận tiền từ các tổ chức hải ngoại nhằm kêu gọi lật đổ chế độ, chống phá đất nước vừa bị xử 10 năm tù giam.
Khi biên tút ca ngợi Như Quỳnh là anh hùng, khí chất, dám xã thân vì đại nghĩa, thì Lưu Thị Diễm Hương đã chính thức tự tay tước bỏ danh hiệu Hoa Hậu mà người ta đã quá lú lẫn khi gắn lên cho cô.
Có sặc sỡ bao nhiêu, thì Vẹt cũng chỉ là Vẹt. Lỗi lớn thuộc về những người đã gắn vương miện lên đầu con vẹt cái này.
Xem ra 10 cô hoa hậu thì chỉ được 1 cô tử tế. Bố tộ sư! Hậu môn và não bộ có thể thông với nhau, nhưng vú với mông thì anh khẳng định chắc chắn tỉ lệ nghịch. Vú càng to, mông càng nẩy, não càng đặc các cô ạ! 
-------------------------------------------
(Lưu ý: Tút này không đại diện cho Ban Tuyên Giáo. Vì vậy thím nào muốn bảo vệ con vẹt cái này thì hãy nhón tay bấm like trước khi chửi he he)."

HÃY TRẢ SỰ THẬT CHO LỊCH SỬ!

Những người quan tâm đến Bên Thắng Cuộc của Huy Đức Osin, thì không nên bỏ qua bài viết này.