HÃY TRẢ SỰ THẬT CHO LỊCH SỬ!

Những người quan tâm đến Bên Thắng Cuộc của Huy Đức Osin, thì không nên bỏ qua bài viết này.

Thứ Năm, ngày 26 tháng 3 năm 2015

"Hội đồng liên tôn"chỉ là công cụ của Dòng Chúa cứu thế


Vấn đề xung đột sắc tộc, tôn giáo tại một số quốc gia như ở khu vực Trung Đông hiện nay được đánh giá là vấn đề phức tạp, nguy hiểm không chỉ ở tầm khu vực mà tính chất nguy hiểm của nó có thể lây lan ra phạm vi toàn thế giới. Các cuộc xung đột sắc tộc tôn giáo thường rất phức tạp, kéo dài và khó giải quyết do liên quan đến lịch sử, đạo đức, truyền thống tôn giáo...
Ở Việt Nam, các tôn giáo tuy có sự tranh chấp về hoạt động phát triển tín đồ để mở rộng tôn giáo của mình nhưng chưa phát sinh một sự xung đột nào. Nhìn chung, phần lớn các tôn giáo ở Việt Nam hoạt động và phát triển ôn hòa theo xu hướng hòa hợp dân tộc, ngoại trừ một số cá nhân hay tổ chức lợi dụng hoạt động tôn giáo để gây phức tạp về tình hình an ninh chính trị của nước ta cụ thể như Linh mục tự phong Lê Ngọc Thanh, Đinh Hữu Thoại (Dòng Chúa cứu thế Kỳ Đồng), Thích Không Thánh (chùa Liên Trì ), Hứa Phi, Nguyễn Kim Lân và Nguyễn Bạch Phụng (Cao Đài Tây Ninh), Lê Quang Liêm (Phật giáo Hòa hảo) và các Mục sư Tin lành Nguyễn Mạnh Hùng, Nguyễn Hoàng Hoa và Lê Quang Du và những tổ chức trái pháp luật như "Hội đồng liên tôn"...
Thực ra, "Hội đồng liên tôn" là cái tên do những cá nhân có hoạt động lợi dụng tôn giáo để chống phá Nhà nước đặt ra để lấy uy hay nói cách khác là để khuếch trương lực lượng của chúng chứ nó không đại diện cho bất kỳ một tôn giáo nào, cũng như nó không được công nhận bởi những giáo dân thuần khiết và cơ quan chính quyền. "Hội đồng liên tôn" là tổ chức tự xưng, được lập ra với hàm ý là tổ chức đại diện cho tất cả các tôn giáo ở Việt Nam, là tổ chức được xếp trên các tôn giáo.
"Hội đồng liên tôn" lấy trụ sở của Dòng Chúa cứu thế 38 Kỳ Đồng làm địa chỉ liên lạc, cơ cấu và chức năng của nó được ví như là Hội Đồng Bảo an Liên hợp quốc. Tại đó, mỗi người tự nhận mình là người đại diện cho một tổ chức tôn giáo và tự phong cho mình một chức vụ quan trọng trong tổ chức như Chủ tịch (Hứa Phi), đồng vị trí Chủ tịch (Thích Không Tánh) và còn nhiều chức vụ khác nghe có vẻ rất hầm hố, hoành tá tràng... Nhưng trên thực tế, "Hội đồng liên tôn" chỉ là công cụ của Dòng Chúa cứu thế và những tên tuổi như Thích Không Tánh, Hứa Phi, Lê Quang Liêm... chỉ là những tên sai vặt bù nhìn cho Lê Ngọc Thanh và Đinh Hữu Thoại (Điều phối viên).
Do bản chất hám danh, cầu lợi nên Không Tánh và Hứa Phi cương quyết dành ngôi vị đầu đàn, chẳng người nào chịu nhường người nào nên cả hai đành chia nhau đồng giữ chức Chủ tịch. Nhưng họ đâu có biết rằng, những chức danh ấy chỉ là thứ hữu danh vô thực, quyền lợi thực sự đều nằm trong tay Lê Ngọc Thanh và Đinh Hữu Thoại của Dòng Chúa cứu thế, chỉ với chức danh Điều phối viên nhưng họ lại nắm quyền điều hành, chỉ đạo.
Căm phẩn, bực tức và tủi nhục lắm nhưng Tánh và Phi chẳng biết làm gì hơn. Nhiều quyết định được đưa ra với danh nghĩa Hội đồng liên tôn mà những thành phần cốt cán như Tánh và Phi lại chẳng biết gì, đôi lúc tham gia cho có vị chứ cũng chẳng được cho ý kiến, mà nếu có ý kiến thì cũng bị Thanh và Thoại gạt sang một bên. Đau buồn là thế, nhưng hoàn cảnh của họ lại ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, ra đi thì chẳng khác nào tự sỉ vả vào mặt mình và biết nói sao để đồng đạo hiểu, còn ở lại thì phải chấp nhận làm tên sai vặt bù nhìn. Tưởng rằng khi tham gia vào "Hội đồng liên tôn" và được đảm nhiệm những vị trí quan trọng thì sẽ tạo được uy tín cho bản thân, làm vẻ vang tôn giáo của mình, ai ngờ chưa được vinh mà đã nhục. Càng ngẫm càng thấy đau và càng thấm thía vì quyết định dại dột của mình, giờ đây họ mới nhận ra được thân phận thực sự của họ và cũng đủ đau để biết rằng "Hội đồng liên tôn" chỉ là công cụ tay sai của Dòng Chúa cứu thế.
http://suthatdongchuacuuthe.blogspot.com/2015/03/hoi-ong-lien-tonchi-la-cong-cu-cua-dong.html 

Thứ Tư, ngày 25 tháng 3 năm 2015

Huỳnh Thục Vy – Người chị họ phủ phàng


Trong số những cái tên đáng chú ý trong các hoạt động dân chủ, thì gần đây cái tên Huỳnh Phương Ngọc, người con gái Quảng Nam nổi lên như một hiện tượng của năm 2014. Từ một cô gái chân quê, sinh ra và lớn lên ở một miền quê nghèo khó, Huỳnh Phương Ngọc luôn ôm ấp, nung nấu trong mình một ước mơ đổi đời, đó không chỉ là ước mơ của duy nhất một mình Ngọc mà đó cũng là niềm khao khát của nhiều thanh niên ở nơi đây. Thế nhưng con đường để thực hiện những ước mơ, hoài bảo của mỗi người là mỗi khác. Nhiều đứa đã học hành đỗ đạt và có được những công việc đàng hoàng ở những thành phố lớn, nhiều đứa gác lại việc học, rời quê hương cũng mong tìm được một cơ hội làm giàu. Còn Ngọc, học hành tuy không giỏi giang như chúng bạn nhưng chí ít cũng có được chút chữ nghĩa, ngoài ra còn có được ít nhan sắc gọi là của trời ban. Tuy nhiên, con đường để hiện thực hóa ước mơ đổi đời như chúng bạn vẫn đang còn mờ mịt vô lối.
Thế rồi, vào một ngày đẹp trời, như cái duyên tiền định, Huỳnh Phương Ngọc gặp được người chị họ tên Huỳnh Thục Vy, một người đã có thâm niên, có tên tuổi và tiếng tăm trong những hoạt động dân chủ. Thực ra, Ngọc và Vy gặp nhau thường xuyên nhưng gặp để nói chuyện công việc và định hướng cho tương lai thì đối với Ngọc đó là buổi gặp mặt định mệnh. Vy đã chỉ cho Ngọc thấy được con đường sáng gọi là con đường hoạt động "dân chủ", con đường dẫn đến sự thành công, sự giàu có mà ở đó Vy đã là một nhân chứng sống. Đối với Ngọc, con đường mà Ngọc sắp dấn thân đó là một lĩnh vực hoàn toàn mới, rất mơ hồ và có gì đó không bình thường so với những gì Ngọc đã được học tập và nhìn thấy, đó thực sự là một thế giới khác, nó giống như là một kiểu kinh doanh đa cấp vậy. Nhưng với Vy, người chị họ của Ngọc thì đó chính con đường đi đến sự giàu sang và đó cũng được Vy nghiêm túc xem như là một cái nghề kiếm sống, điều đó càng cũng cố niềm tin vào tương lai tươi sáng của Ngọc. Vì vậy, Ngọc đã thầm biết ơn Vy với vai trò là người chị và cũng là người thầy, người ân nhân của cuộc đời.
Chính sự dẫn dắt, chỉ dạy tận tâm của người chị họ mà chẳng mấy chốc, Huỳnh Phương Ngọc đã trở thành một nhà dân chủ có tiếng tăm, được nhiều người ưu ái và cũng chính vì thế mà quan hệ của Ngọc trong các hoạt động dân chủ ngày càng được mở rộng, cuộc đời của Ngọc từ đó cũng được sang trang, công việc ngày càng thuận lợi.
Tưởng rằng, sự thành công rực rỡ của Ngọc sẽ là món quà vô cùng ý nghĩa để báo đáp công ơn dẫn dắt, đùm bọc, chỉ bảo của người chị họ Huỳnh Thục Vy đối với Ngọc. Ai ngờ, thói đời khó đoán, lòng người đa đoan, sự thành công rực rỡ của Ngọc lại là điều Vy không hề mong muốn. Sự thành công của Ngọc vô tình đã đẩy tình cảm chị em từ mối quan hệ tương sinh sang tương khắc. Ánh hào quang của Ngọc vô tình đã làm lu mờ đi hình ảnh lung linh mà bấy lâu nay Vy đã cất công gầy dựng. Chính Ngọc, chẳng hiểu vô tình hay hữu ý đã cướp đi những mối quan hệ, cướp đi công việc kiếm sống hằng ngày của Vy và đẩy Vy vào tình thế khốn khó. Và cũng chẳng biết tự lúc nào, trong suy nghĩ, trong con người của Vy lại xuất hiện cái cảm giác ganh ghét, căm tức, sự phản kháng đối với người em họ của mình đến vậy.
Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, Vy cũng chẳng phải tay vừa, Ngọc đã cướp đi cuộc sống bình yên của Vy thì Vy cũng tìm mọi cách để hất cẳng Ngọc trong các hoạt động dân chủ. Vy đã dùng uy tín sẵn có làm sức ép buộc những quan hệ trước đây của mình (trong đó có Phạm Bá Hải) chấm dứt việc qua lại cũng như cộng tác làm ăn với Ngọc, bên cạnh đó lu loa với họ rằng Ngọc là kẻ háo danh, tham tiền và phụ bạc. Chẳng chịu ngồi im, Ngọc cũng tìm cho mình chỗ dựa vững chắc (cha Thoại Dòng Chúa cứu thế) để đối trọng lại sự chống phá của Vy, đồng thời phơi bày cho mọi người thấy được sự hèn hạ của Vy, cũng như phơi bày về mối quan hệ bất chính giữa Huỳnh Thục Vy và Phạm Bá Hải cho thiên hạ rõ.
Đối với Vy giờ này thì Ngọc là kẻ cướp phụ bạc, còn với Ngọc thì Vy là người chị họ phủ phàng, vô lương tâm...
Tác giả: Quang Minh (quangminhvungtau@gmail.com)



Thứ Sáu, ngày 20 tháng 3 năm 2015

Lều báo làm đảo ngược giá trị đạo đức

Bức xúc trước những thông tin làm đảo ngược giá trị đạo đức của bọn lều báo về việc một số "Dư luận viên" (những thanh niên tốt) ngăn cản đám Rận chủ phản động như "No-U", "Hội AEDC"(bọn lều gọi là người yêu nước)... lợi dụng buổi lễ tưởng niệm 64 AHLS đã hy sinh tại Gạc Ma để tuyên truyền chống nhà nước. DLV Nguyễn Phương Hùng đã có sự phản hồi hay nói cách khác, Hùng đã dạy cho Nhà báo Võ Hải và Ban biên tập VNExpress cũng như một số tác giả của những tờ báo khác khi viết bài về sự việc trên một bài học cơ bản về nghề làm báo qua bài viết "Thư gửi nhà báo Võ Hải và Ban biên tập VNExpress" trong đó có nội dung: "...Đừng yêu nước bằng xương máu của người khác và càng không bao giờ được phép lợi dụng sự hi sinh anh dũng của các AHLS cho những mục đích chính trị thấp hèn! mong nhà báo hiểu rõ điều này... ".
Về phía mình, trước sự việc trên, dù không có mặt tại buổi tưởng niệm do những thành phần bất hảo kia tổ chức, nhưng qua việc tổng hợp, đánh giá thông tin từ nhiều nguồn khác nhau thì bần cũng có một số cảm nghĩ:

Thứ nhất: Hoạt động tưởng nhớ đến sự hy sinh của 64 anh hùng liệt sỹ đã dũng cảm hy sinh để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ là hoạt động mang nhiều ý nghĩa và có giá trị nhân văn sâu sắc. Tuy nhiên, lực lượng đứng ra tổ chức hoạt động trên lại là những thành phần bất hảo thuộc những tổ chức chống phá Nhà nước như No-U, những đối tượng là tay chân của tổ chức phản động Việt Tân, Hội AEDC... và trên thực tế thì đó là hoạt động lợi dụng sự hy sinh của 64 AHLS để tuyên truyền, xuyên tạc chống Đảng và Nhà nước. Theo bần, để bảo vệ những giá trị tinh thần và hình ảnh dũng cảm của 64 vị AHLS thì hoạt động dơ bẩn kia cần phải được ngăn chặn.
                                 
   Lợi dụng lễ tưởng niệm đế tuyên truyền chống Nhà nước

Thứ hai: Lực lượng đứng ra ngăn cản hoạt động lợi dụng kia là những sinh viên từ các trường Đại học, họ là những người có trình độ, có sự hiểu biết và có đủ nhận thức để phân biệt được đâu là hoạt động ý nghĩa, đâu là hoạt động lợi dụng vì mục đích xấu. Điều cốt yếu, họ là những thanh niên có lương tâm, có trách nhiệm với xã hội, tự nguyện dũng cảm đứng ra bảo vệ những giá trị đạo đức, chuẩn mực của xã hội khỏi sự chống phá, bôi bẩn của kẻ xấu. Do đó, những hành động của họ phải được xã hội ghi nhận và khuyến khích.

Dư luận viên là những sinh viên

Thứ ba: Việc viết bài, đưa tin của một số nhà báo như Võ Hải vừa qua đích thực là hoạt động của những tên bồi bút chuyên nghiệp. Từ việc thiếu rèn luyện về đạo đức nghề nghiệp, thiếu tu dưỡng về phẩm chất, lối sống, thiếu kiến thức về chính trị – xã hội và tư tưởng viết bài vì mục đích kiếm tiền... dần dần họ tự biến mình thành những tên bồi bút, những cây viết vệ sinh công cộng, cứ quét soàn soạt, soàn soạt miễn sao nghe cho thật to. Những tên bồi bút này làm cho những giá trị đạo đức, những chuẩn mực xã hội bị đảo lộn, làm cho sự việc trắng thành đen, đen thành trắng.

Thứ Tư, ngày 04 tháng 3 năm 2015

Đầu xuân bàn chuyện quốc gia và nghĩ về đám ruộng

Nếu việc cải cách thể chế chính trị của một quốc gia đơn giản như việc cải cách một đám ruộng thì một mình Bần đây cũng có thể làm được chứ chẳng cần tới cả một cái "Ban Cải cách thể chế" nghe có vẻ quan trọng, ghê gớm và được rêu rao ầm ỉ như cái cách mà Phạm Chí Dũng cùng một đám thuộc hạ, lâu la trong "Hội nhà báo độc lập Việt Nam" đã làm trong thời gian qua.

Thứ Tư, ngày 03 tháng 9 năm 2014

Chuyện bên hè phố...


(Sáng sớm chú Tư xách chiếc wave tàu phóng ra đầu hẻm chờ khách. Thấy cu Tèo đang lui cui quét đường hẻm. Chú Tư dừng xe)











- Ê Tèo, mày bữa nay siêng dữ hen, quét nhà không quét, lo quét hẻm ta? 


- Dạ hông có chú Tư, ông Sáu tổ trưởng bắt con lao động công ích, quét dọn con hẻm này 3 ngày luôn đó, huhu.


- Ủa chứ làm sao mà ổng bắt mày lao động công ích vậy, vụ này lạ à nhe.

- Dạ, tại con bữa qua ... bí quá… đờ … ái ... đái … bậy ra hẻm, nên ổng phạt 
- Xí, người ta đái bậy ở cái hẻm này goài, có thấy ai bị phạt đâu
- Thì người ta làm bậy không ai thấy, con bị ông Sáu bắt gặp nên bị phạt. 
- Hừm, tao nghĩ không đơn giản vậy đâu, chắc có gì đây.
- Có gì đây là có gì chú Tư? 
- Để tao nghĩ coi, đằng sau vụ này chắc chắn có gì uẩn khúc.
- Là sao chú? 
- Mày có thù hằn hay chọc giận gì ông Sáu hôn?
- Dạ hông. 
- Hay mày nghía bé Ba con gái ổng?
- Dạ hông luôn, chùi nhỏ đó mập ú con hổng có ham. 
- Kỳ vậy ta. À, hồi tháng 6 mày có đi biểu tình trước Lãnh sự quán Trung quắc phải hôn?
- Dạ có, bữa đó đông người đi lắm chú, mà có gì không chú? 
- Thôi đúng rồi, đó đó, là chỗ đó đó mày.
- Ủa, liên quan gì cà? 
- Mày ngu lắm, mày bị đem ra làm quà rồi con ơi.
- Chú nói gì con hiểu chết liền á. 
- Im tao nói cho nghe nè. Mày biết đại tướng Lê Hồng Anh không?
- Dạ hông. 
- Ờ, thôi mày khỏi biết cũng được. Là có ông đại tướng Lê Hồng Anh của ta mới qua thăm Trung quắc. Mày trước đi biểu tình chống Trung quắc, nên ổng sai ông Sáu bắt phạt mày để lấy lòng Trung quắc đó, hiểu chưa?
- Trời, không phải đâu chú Tư, cái vụ đái bậy bị phạt là quy định của tổ mình từ lâu lắc rồi, con xui bị dính thôi. Chứ đi biểu tình mà không đái bậy thì đâu có bị phạt ? Chú Tư không đi biểu tình, vậy giờ chú Tư đứng đây đái cái coi có bị phạt không? 
- Tổ cha mày, trứng đòi khôn hơn vịt. Quy định là cái cớ thôi con ạ, chứ mày thấy bao nhiêu người đái bậy sao bắt phạt có mình mày?
- Thì con nói rồi, người ta bậy không ai thấy, con xui xẻo bị ông Sáu bắt quả tang. 
- Không phải, mấy người kia không bị phạt là vì họ không có đi biểu tình, hiểu chưa. Bởi vậy ngu như mày bị người ta dắt mũi là đúng quá rồi, mày thanh niên 19, 20 rồi mà không có nhỡn quan chánh trị gì hết trơn.
- Ủa cái đó kêu là nhãn quan chánh trị đó hả chú Tư. 
- Ờ, nó đó. Mày nhớ vụ thằng Tý cháu bà Tám xóm mình bữa trước không ? 
- Dạ nhớ, thằng đó Việt kiều về chơi mà đi quán bar quậy phá, đánh lộn, xém bị bắt đưa đi cải tạo, may có người bảo lãnh, với nó đã khắc phục hậu quả và viết cam kết không tái phạm nên được tha chứ đâu. 
- Khờ quá mày ơi, vụ đó cũng là một món quà đó mày.
- Cũng quà cho Trung quốc nữa hả chú? 
- Không, lần đó là quà cho Mẽo. Mày nhớ kỳ đó có ông Thượng sỹ Mạc Kên qua đây không?
- Con nghe ổng là Thượng nghị sỹ chớ chú Tư 
- Ờ tao lộn, Thượng nghị sỹ, ổng qua bàn vụ bán vũ khí gì gì đó cho Việt Nam. Mà thằng Tý là ziệc kiều có quốc tịch Mỹ, coi như là người Mỹ rồi, nên chánh quyền mới tha cho nó để lấy lòng ông Mạc Kên, đặng ổng bán vũ khí cho mình. 
- Chu cha chuyện lớn dữ vậy hả chú. 
- Chớ sao nữa, mấy chuyện đó phải có nhỡn quan chánh trị mới nhìn ra chứ không thì không hiểu được đâu con.
- Trời, chú Tư hay thiệt á, trước giờ có thấy chú nói chuyện chánh chị chánh em gì đâu mà sao bữa nay chú có cái gì mà nhỡn quan chánh trị đó hay ghê. 
- Cái đó là nhờ tao sáng dạ học nhanh thôi mày ơi.
- Chú học ở đâu vậy? 
- Tao học cái ông cán bộ hay kêu tao chở đó. Chở ổng đi hoài, nghe ổng nói riết cái tao học được luôn. Nhỡn quan chánh trị của ổng mạnh lắm, ổng kêu chuyện gì cũng có cái-đằng-sau hết á.
- À, con biết ổng rồi, người cao cao, ốm ốm, cái tướng hơi khùng khùng. Ổng là ai vậy chú? 
- Ờ, ổng đó, ổng có đưa tao cái cạc-zít, tên Chí Dũng Phạm, nhìn tướng khùng khùng vậy chứ mà tiến sỹ đó, tiến sỹ kinh tế chính trị học mác mác lê lê gì đó tao nhớ mang máng, nghe nó dài thòng. Nhởn quan chánh trị của ổng cao lắm, nói toàn mấy chuyện như người trên trời không hà, thành ra cái tướng ổng vậy chứ chắc không phải khùng đâu.
- Hay quá chú ha, ổng giỏi ghê. Mà thôi con nghe cái vụ đó thấy cũng mệt óc quá. Giờ con lo quét dọn cho lẹ đặng còn ra phụ má con bán quán nữa. 
- Ờ thôi mày quét dọn đi, tao cũng ra đầu hẻm chờ khách làm vài cuốc cái. Lần sau đừng có đái bậy nữa để bị phạt, tội nghiệp má mày nghe con.
- Dạ con cám ơn chú Tư. … Úi, chú Tư cẩn thận kìa, đằng sau chú Tư có … 
- Gì vậy mậy?
- Dạ, đằng sau chú Tư có mấy cục … cứt chó con chưa có dọn, coi chừng chú mải nhỡn quan chánh trị quá mà đạp nhằm. 
- Ờ, đó, thấy chưa, ta nói lúc nào cũng có cái-đằng-sau là vậy đó. Thôi tao đi nghe mậy.
- Dạ, con chào chú Tư.






Tựa do Bần tự đặt; Nguồn: Blog Hòa Bình

Thứ Hai, ngày 12 tháng 5 năm 2014

Giàn khoan Trung Quốc có thể trụ bao lâu?

Lịch sử TQ đã chứng minh, do đặc tính đa sắc tộc và mỗi dân tộc TQ đều nặng tính cục bộ địa phương, nên chiến tranh nội bộ xảy ra liên miên, do địa lý phức tạp và đông dân cư, đa sắc tộc mà những người lãnh đạo của TQ phải chấp nhận phương cách điều hành đất nước theo hình thức cát cứ trực thuộc (nghĩa là nhiều lãnh địa được giao cho các lãnh chúa, các lãnh chúa vì yếu hơn nên phải chịu cống nạp hằng năm cho triều đình).
Từ khi ĐCSTQ lãnh đạo đất nước TQ, mâu thuẫn và tư tưởng cát cứ không đổi mà chuyển sang thể trạng ngầm, âm ỉ. Với mô hình lãnh đạo là sự tập trung quan điểm chỉ đạo qua một tập thể Trung ương Đảng, nên ĐCSTQ đã tranh thủ được nhiều ý tưởng và đưa ra được những giải pháp kịp thời, quyết liệt... nên mâu thuẫn và tư tưởng cát cứ không có cơ hội trỗi dậy.  Cũng do quá đông dân cư nên tư tưởng lãnh đạo của những nhà lãnh đạo TQ từ xưa đến nay vẫn giống nhau ở chủ trương thí tốt và thậm chí họ rất dã man khi quyết định triệt hạ những người mà họ cho là nguy hiểm, vì thế sự kiện Thiên An Môn, sự kiện Pháp Luân Công hay sự kiện xua quân, dân TQ qua Việt Nam năm 1979... chỉ là những ví dụ cụ thể có thể nhìn thấy từ ngoài vào. Những nhà lãnh đạo TQ không tiếc dân, không tiếc quân, nhưng đặc tính của người dân TQ (do mang nặng ý thức hệ của tư tưởng Khổng giáo về gia tộc) rất tiếc sinh mạng của con họ, với chính sách kìm chế tốc độ phát triển dân số của nhà nước TQ, hầu hết các gia đình TQ chỉ có một con và chỉ có một con trai. Nếu chiến tranh xảy ra, nếu phải ra chiến trường, người con này sẽ chịu nhiều áp lực từ tình cảm gia đình nên chắc chắn họ rất ngại xông pha (nếu không muốn nói là rất nhát gan).
ĐCSTQ rất thận trọng trong vấn đề tổ chức, nhưng từ đặc tính cục bộ của người dân TQ khiến nội tình của ĐCSTQ cũng không tránh được bè cánh, những vụ thanh trừng khéo đối với một vài cá nhân cũng không ngoài mục đích "dẹp loạn" nội bộ. Theo sự phân tích của các chuyên gia về chính trị thì đường lối "đối nội" của TQ gần đây được thống nhất theo cách, đẩy sự quan tâm của người dân ra ngoài biên giới khi họ tập trung giải quyết vấn đề nội bộ. Chính vì thế, các xung đột ở Biển Đông, xung đột với Nhật Bản về quần đảo Senkaku, xung đột với Philippines... cũng chỉ là hình thức đẩy sự quan tâm của người dân TQ ra khỏi biên giới để dễ bề giải quyết việc nội bộ, những nhà lãnh đạo TQ hoàn toàn đủ khả năng lượng được kết quả của những vụ gây hấn ấy là không có lợi, nhưng buộc họ phải lựa chọn.
Xưa nay, chúng ta vẫn biết ở Trung Quốc (TQ) có rất nhiều người giỏi về Thiên văn và Địa lý. Nhưng cái giỏi ấy đã không thể phát huy hiệu quả, hữu ích chung cho người dân TQ mà dường như chỉ phục vụ cho một bộ phận nhất định.  Cứ thử hình dung rằng nếu Gia Cát Lượng và Chu Du đồng lòng phụng sự cho một thể chế lãnh đạo nào đó thì TQ đã hùng cường tới mức nào? Thế nhưng đó chỉ là tình huống giả thiết, còn thực tế, nhân tài TQ không bao giờ có sự đoàn kết.
Việt Nam ta tuy nhỏ, là quốc gia luôn yêu chuộng hòa bình, từ xưa đến nay chúng ta chỉ chiến đấu để bảo vệ đất nước, chống lại sự xâm lăng, chiến đấu để làm nhiệm vụ quốc tế, hoàn toàn trái ngược với mộng bành trướng, luôn đi gây hấn của TQ. Các trận chiến hào hùng, vang dội, mãi ghi danh trong sử sách như những Bạch Đằng, Đống Đa hay Điện Biên Phủ là sự khéo léo, tài tình của những anh hùng, hào kiệt của tộc Việt chúng ta mà anh hùng hào kiện thì đời nào cũng có. Sự tài tình mang tính truyền thống là biết lượng sức mình, dựa vào dân và biết vận dụng vào đặc thù của thời tiết, khí hậu... để chiến thắng kẻ thù.
Kéo dàn khoan HD981 vào lãnh hải VN, nhà nước TQ đã phải lựa chọn cho mình một quyết định sai lầm mà mãi về sau người dân TQ sẽ phải hối hận. Theo phân tích của một chuyên gia về ngành dầu khí VN (TS Ngô Thường San, Chủ tịch Hội Dầu Khí VN), việc khai thác dầu khí ở khu vực quần đảo Hòang Sa không dễ dàng bởi sự khắc nghiệt của khí hậu, một giàn khoan có thể khai thác dầu khí ở độ sâu 1500-2500m như ở đây, thì giàn HD 981 không thể đến cướp dầu của VN một cách đơn giản, giàn khoan này chỉ lớn về xác nhưng khả năng định vị bằng các "chân vịt" không thể giúp nó trụ được với những cơn bão nhiệt đới thường qua đây hằng năm. Những khoản tài chính kếch xù sẽ bị đổ xuống Biển Đông cho các khoản "nuôi" đội ngũ tàu lớn bé bảo vệ giàn khoan, máy bay trực thăng, máy bay tiêm kích khoe "sức mạnh quân sự", chi phí kéo giàn khoan mỗi khi tránh bão...
Về đội hình phòng thủ quân sự, với điều kiện vũ khí hiện nay, chúng ta có thể tấn công để bảo vệ lãnh thổ trong bất kỳ tình huống nào. Thêm vào đó, với lợi thế bố trí trận mạc, chúng ta có thể xuất kích từ nhiều địa điểm để đến tọa độ giàn khoan, bởi địa thế bờ biển kéo dài, trải đều, trong khi đó TQ về điểm này rất bất lợi. 
Thực dân Pháp, Đế quốc Mỹ từng rất mạnh về kinh tế, hiện đại về quân sự, nhưng đã phải thất bại tại VN. Đó là bởi chúng ta đã chiến đấu vì chính nghĩa, với lòng yêu nước, yêu chuộng hòa bình.
Chúng ta hãy đoàn kết, đồng lòng và đủ tỉnh táo chọn thời điểm.  
Sẽ chẳng bao lâu, TQ buộc phải tìm lý do nào đó đỡ "mất mặt" để kéo giàn khoan về. Còn dây dưa, chúng sẽ còn đau khổ khi cả thể giới khinh bỉ chúng, lên án chúng, tài chính hao hụt, người dân TQ lên án... Chờ xem! Khi chúng mệt mỏi, khánh kiệt... thì thuyền thúng của chúng ta hãy ra mà kéo sắt về bán ve chai thôi, các bạn ạ!